Tuesday, August 28, 2018
Monday, August 27, 2018
Thương Tiếc Những Cơ Phi KQ-VNCH Đã Vị Quốc Vong Thân
Máu Nhuộm Không Gian
Cơ Phi Nguyễn Văn Hùng, Phi Đoàn 229 Lạc Long, Sư Đoàn 6 Không Quân VNCH
Sau ba ngày phép, tôi rời Sài gòn, trở về đơn vị, Phi Đoàn 431, Phượng
Long, Caribou C7A, ở Phù Cát. Thằng Nam (mắt lồi) cùng Phi Đoàn 229 Lạc
Long, Trực thăng UH-1H Gunship, cùng đơn vị với thằng Hùng, tụi nó đã từ
Pleiku biệt phái sang tăng cường cho phi đoàn 243, Mãnh Sư, Phù Cát.
Phụ trợ cho trận đánh, tái chiếm ba quận lỵ của tỉnh Bình Định: Tam
Quan, Đề Đức và Bồng Sơn.
Tôi rời chiếc xe Van đưa đón phi hành đoàn, đi về barrack cư xá của Hạ Sĩ Quan. Thằng Nam đã đứng chờ tôi tại gốc trụ đèn không biết từ bao giờ. Nó đứng phất dậy, bước vội đến bên tôi. Nhìn thấy cặp mắt nó đỏ hoe vì đã khóc quá nhiều, dáng điệu mệt mỏi, sắc mặt thất thần. Tôi đoán chừng đã có chuyện chẳng lành. Tôi dừng lại, chưa kịp hỏi. Nó đã ôm chầm lấy tôi rồi khóc như một đứa trẻ, làm tôi xúc động ứa nước mắt khóc theo. Giọng Nam run run, lắp bắp. Tôi bàng hoàng nghe loáng thoáng giọng đứt đoạn vì cơn xúc động tột cùng của Nam: “Thằng Hùng... đã... chết... rồi!”.
Như sét đánh ngang tai. Tôi bủn rủn cả tay chân, rớt cái túi xách phi hành xuống đất, đứng như trời trồng, chết lặng, tim đau buốt vì hung tin cực ác như luồng điện cao thế đã chạy qua người. Nam đã biết tôi và Hùng là những người bạn chí thân đã lập nhóm “Chúng mình 6 đứa” từ ngày đầu nhập ngũ. Nam biết tôi sẽ đau đớn lắm khi phải nghe cái tin quái ác nầy của Hùng. Hai đứa tôi không nói gì được nữa, cứ để cho nước mắt tuôn rơi... cho nhẹ nhỏm tâm hồn.
Tôi nhìn lại quán cà phê yên tĩnh dưới gốc xoài trước barrack cư xá của tôi. Nơi đó, 3 hôm trước, tôi và Hùng ngồi giải khát và tâm sự, Khi Hùng từ Pleiku vừa biệt phái sang Phù cát yễm trợ Phi đoàn 243 Mãnh sư. Sau khi những trận đánh ở Kontum tạm yên, nơi đó tôi đã gặp Hùng, trong phi vụ tản thương vào tháng trước. Bây giờ, Phi Đoàn 229 đã gửi những biệt đội sang Phù Cát, phụ trợ, đánh tái chiếm ba quận lỵ của tỉnh Bình Định đã mất vào tay bọn cộng sản Bắc Việt xâm lược.
Nam cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng run run sau lần chứng kiến cái chết hãi hùng, rùng rợn, chiếc phi cơ của Hùng đã nổ tung trên bầu trời Tam Quan. Vết hằn kinh hãi, thất thần vẫn còn hiện diện rõ trên gương mặt xương xẩu, khắc khổi của Nam. Nó nghẹn ngào kể lể về cái chết của Hùng:
– Chiếc trực thăng gunship UH-1H của tao bay đàng sau chiếc phi cơ Lead của thằng Hùng, bay vào bãi chiến trận ở Tam Quan, đạn ở dưới bắn dữ dội lên phi cơ của Hùng, trên phi cơ bắn xuống. Bất chợt, tao nhìn thấy chiếc phi cơ của Hùng đã bị trúng đạn phòng không, phát nổ kinh hoàng trên bầu trời như trái cầu lửa, tao điếng hồn, ngồi lặng người nhìn hoả cầu lửa rơi thẳng xuống mặt đất, rồi bốc cháy. Chiếc phi cơ Gunship của tao đã vòng mấy vòng bắn trả xối xả để yễm trợ cho phi cơ của Hùng. Nhưng hỡi ơi, không còn hy vọng gì nữa!
Nam khóc sụt sùi, lắc đầu tuyệt vọng:
– Không hy vọng có ai trên phi cơ của Hùng còn sống sót trong đám lửa đỏ trên mặt đất! Bên dưới VC đã bắn xối xả lên, phi cơ của tao bị trúng đạn, bắt buộc phải rời vùng chiến trận. Thiết giáp và bộ binh đã đánh nhau ác liệt với bọn Việt cộng gần hai ngày trời mới càn quét được địch quân, tiến vào lấy được xác phi hành đoàn của Hùng mang về Phù Cát. Sáng nay, xác của bốn nhân viên phi hành được C7A Caribou của tụi bây đã mang về Sài gòn rồi.
Thì ra, phi hành đoàn C7A Caribou của thằng Tín (mad), Phi Đoàn 431 của chúng tôi đã mang xác phi hành đoàn của Hùng về Sài gòn, cũng cùng chuyến bay hôm nay của Tín đã đưa tôi trở lại Phù Cát sau 3 ngày nghỉ phép. Có lẽ thằng Tín cũng không biết những nạn nhân rớt phi cơ đó đã có thằng Hùng cùng khóa 5/69 với chúng tôi, nên nó đã không nói gì với tôi cả.
Thằng Nam buồn khổ kể thêm:
– Thằng Hùng cắt bay ngày hôm đó cho thằng Diệp Quỳnh Sang đi bay, vì thằng Hùng đang bị bịnh cảm nặng. Thằng Sang lớn tiếng cự nự, cho rằng thằng Hùng “lạnh cẳng” làm bộ bịnh trốn tránh trách nhiệm đi bay. Nguyễn Văn Hùng tự ái, không để cho ai khi dễ mình, nó xóa tên thằng Sang, để ngay tên của nó vào bảng Phi-vụ lệnh và nó đã thi hành phi vụ mà không một thắc mắc nào. Đây là chuyến bay định mệnh cuối cùng đã đẩy Hùng vào một cái chết thê thảm, rùng rợn, lúc phi cơ rơi xuống đất, sức va chạm mạnh, đã ném văng nó ra khỏi phi cơ, một tay, một chân và hàm răng dưới của nó đã văng đi mất, cái chết quá rùng rợn, thê thảm.
Ba điều kiện khiến thằng Hùng đã chết: lòng tự ái, vì tình cảm với bạn bè cùng ngành nghề, cùng lớp và vì thiếu kinh nghiệm chỉ huy, không dùng đúng “đặc quyền” của một Trưởng ngành Cơ phi, theo đúng “luật quân đội” được phép cắt bay cho bất cứ nhân viên cơ phi nào thuộc quyền của mình. Người cơ phi có tên trên phi vụ lệnh, bắt buộc phải “thi hành phi vụ trước, rồi khiếu nại sau”, sau khi đã cắt bay xong trên phi vụ lệnh, không có một người cơ phi nào có thể kiện cáo để đổi tên.
Trong khi Trưởng ngành đang cắt bay, không có một nhân viên thuộc quyền nào có thể đến gần xin xỏ hay phàn nàn để thay đổi người đi bay, trong lúc Trưởng nhóm đang sắp xếp nhân viên cho các phi vụ. Đặc biệt, là những phi vụ phải bay vào vùng lửa đạn hóc búa, khốc liệt của chiến trường, những vùng đất chết của chiến tranh.
Đặc quyền cắt bay của vị trưởng phòng hành quân phi đoàn khi ông ta đang cắt bay, không có một trưởng phi cơ nào đến bên cạnh hỏi han, xin phép hoặc phàn nàn việc cắt bay. Nhưng những tệ nạn nầy thường xuyên xảy ra cho các trưởng ngành khác, khi các mặt trận ở chiến trường trở nên sôi động.
Trong khi đó, chỉ hai năm từ 1970-1972, Nguyễn Văn Hùng đã nhảy lên ba cấp bậc nhanh như gió thổi. Để rồi nó trở thành Cố Thượng sĩ nhất Nguyễn Văn Hùng, anh đã lên bàn thờ lúc 21 tuổi (1951-1972). Hùng đã lập gia đình được một năm, chị Mai, vợ của Hùng đang mang bầu 6 tháng, đứa con đầu lòng của họ không bao giờ nhìn thấy mặt cha. Lúc Hùng biệt phái sang Phù Cát, Mai đã ra sinh sống chung với Hùng ở Pleiku, chị là người gốc Sài gòn.
Suốt cả buổi chiều, tôi đã đứng thờ thẫn, chống đôi tay lên bức tường cement bao bọc chung quanh barrack, chống đạn pháo kích, đầu óc quay cuồng, hồi tưởng lại 3 ngày hôm trước, chúng tôi đã gặp nhau dưới bóng mát gốc xoài tại quán cà phê bên hông barrack của tôi. Nguyễn Văn Hùng không để lộ một triệu chứng gì bi quan, sầu khổ hay những ám ảnh chiến tranh chết chóc. Hùng vẫn tươi cười, điềm nhiên, thân thiện, hiền hòa như những ngày xưa thân ái, như lúc gặp nhau khi vừa nhập ngũ.
Hùng là một người điềm đạm kín đáo. Không bao giờ bàn bạc chính trị hay chiến tranh, không hề để lộ những sự sợ hãi chết chóc trên chiến trường, đặc biệt, Hùng không kể cho ai nghe về những chiến công của Hùng đã tham dự trong các trận đánh, kể cả những thằng bạn thân nhất.
Ba ngày trước, khi sang biệt phái Phù Cát, Nguyễn Văn Hùng đã vội vã tìm kiếm tôi, thăm hỏi và trò chuyện, cũng như tôi, thường khi sang Pleiku phải đi tìm Hùng. Tôi và Hùng không chỉ là bạn thân cùng khóa, cùng băng cơ phi thân thiện “Chúng mình 6 đứa” chúng tôi còn là bạn láng giềng của nhau nữa, hai nhà chúng tôi sống cùng khu vực chợ Hòa Hưng, Sài gòn. Chúng tôi thường đến nhà thăm nhau. Đôi giầy boot tôi đã mang hai năm nay, do tiệm giày của gia đình Hùng đã đóng, làm kỷ niệm.
Ba hôm trước, tôi rất đổi ngạc nhiên lẫn vui mừng, tự hào cho thằng bạn đã tiến thân trên bước đường binh nghiệp nhanh hơn anh em toàn khóa 5/69. Gần 2 năm làm việc tôi vẫn còn mang chiếc lon Trung sĩ, chưa nhúc nhích. Thằng Hùng đã đeo cấp bậc Thượng sĩ, vào tháng 7, năm 1972. Cái lon thượng sĩ mới lên, được làm bằng kim khí sáng giới nó đeo trên ngực áo, thật le lói!
Mới tháng trước, tôi đã gặp nó ở Kontum nó vẫn còn mang cái lon Trung sĩ I, ba gạch, nổi trội hơn mình nhiều! Bây giờ, gặp lại, nó đã trèo lên chức Thượng sĩ, ngon ơ! Đúng là Trưởng ngành Cơ phi có khác!
Nhìn cái lon Thượng sĩ bằng kim loại nhỏ nhắn, xinh xinh, thật khiêm nhường. Tôi đã đứng nghiêm chào nó, gọi nó bằng “sếp”, làm thằng Hùng mắc cỡ mặt đỏ gay, nó ấp úng than thở: của nợ đấy! Bạn hiền.
- Tôi hỏi: Tại sao?
- Nó đáp: Quân cảnh Quân trấn Sài gòn thấy mặt tao non choẹt (mới 21 tuổi) mang lon thượng sĩ, bọn họ không tin, nghĩ tao mang lon giả.
- Không tin mặc kệ họ, giấy tờ mầy đâu? Mầy không có giấy tờ chứng minh sao?
- Dĩ nhiên, là có! Nhưng họ vẫn không tin. Mấy lần về phép Sài gòn tao bị bắt giữ oan, chờ đơn vị trưởng xác nhận, Mẹ kiếp nó! Phiền phức lắm!
– Ê! Mầy đã lên lon hai cấp nhưng chưa khao anh em đấy nhé, bạn! Khi nào mầy “rửa lon” cho “bọn mình 6 đứa” đây?
– Nó cười híp mắt, đáp: Sẽ có một ngày không xa, tao đãi tụi bây mà.
Bây giờ, ngày khao lon đó của Hùng không bao giờ xảy ra, khi Nguyễn Văn Hùng đã lên bàn thờ và được thăng cấp “Cố Thượng sĩ I” của khóa 5/69, khi Hùng vừa tròn 21 tuổi, với cái tuổi “Chết Non” của Chiến tranh Việt nam. Nguyễn Văn Hùng là người thứ nhất giã từ anh em trong nhóm Cơ phi “Chúng Mình 6 Đứa”, rồi ba tháng tiếp theo, thằng Trần Văn Rẹn, Cơ phi Vận tải cũng theo thằng Nguyễn Văn Hùng về bên kia thế giới vào tháng 9, năm 1972, bỏ lại một vợ và đứa con gái 1 tuổi.
Khi phi đoàn Phượng Long 431, Caribou C-7A của tôi dời về Tân Sơn Nhứt, cuối năm 1972. Tôi đã ghé thăm gia đình Hùng, tôi bùi ngùi đốt cho Hùng nén hương, buồn bả, nhìn bộ đồ lễ Không quân màu vàng, mang năm gạch trắng Thượng sĩ nhất trên cầu vai, trang trọng, đặt trên bàn thờ trong nhà của Hùng.
Nhớ lại hai năm trước, lúc còn học Quân Sự ở Biên hoà, tháng nào mẹ của Hùng cũng lên thăm, lần nào bà cũng khóc sướt mướt vì thương con. Bây giờ, nó đã thực sự rời bỏ bà mẹ thân yêu, vợ con, bỏ anh em, ra đi vĩnh viễn.
(WEBHQPD-ST-NET)
Tôi rời chiếc xe Van đưa đón phi hành đoàn, đi về barrack cư xá của Hạ Sĩ Quan. Thằng Nam đã đứng chờ tôi tại gốc trụ đèn không biết từ bao giờ. Nó đứng phất dậy, bước vội đến bên tôi. Nhìn thấy cặp mắt nó đỏ hoe vì đã khóc quá nhiều, dáng điệu mệt mỏi, sắc mặt thất thần. Tôi đoán chừng đã có chuyện chẳng lành. Tôi dừng lại, chưa kịp hỏi. Nó đã ôm chầm lấy tôi rồi khóc như một đứa trẻ, làm tôi xúc động ứa nước mắt khóc theo. Giọng Nam run run, lắp bắp. Tôi bàng hoàng nghe loáng thoáng giọng đứt đoạn vì cơn xúc động tột cùng của Nam: “Thằng Hùng... đã... chết... rồi!”.
Như sét đánh ngang tai. Tôi bủn rủn cả tay chân, rớt cái túi xách phi hành xuống đất, đứng như trời trồng, chết lặng, tim đau buốt vì hung tin cực ác như luồng điện cao thế đã chạy qua người. Nam đã biết tôi và Hùng là những người bạn chí thân đã lập nhóm “Chúng mình 6 đứa” từ ngày đầu nhập ngũ. Nam biết tôi sẽ đau đớn lắm khi phải nghe cái tin quái ác nầy của Hùng. Hai đứa tôi không nói gì được nữa, cứ để cho nước mắt tuôn rơi... cho nhẹ nhỏm tâm hồn.
Tôi nhìn lại quán cà phê yên tĩnh dưới gốc xoài trước barrack cư xá của tôi. Nơi đó, 3 hôm trước, tôi và Hùng ngồi giải khát và tâm sự, Khi Hùng từ Pleiku vừa biệt phái sang Phù cát yễm trợ Phi đoàn 243 Mãnh sư. Sau khi những trận đánh ở Kontum tạm yên, nơi đó tôi đã gặp Hùng, trong phi vụ tản thương vào tháng trước. Bây giờ, Phi Đoàn 229 đã gửi những biệt đội sang Phù Cát, phụ trợ, đánh tái chiếm ba quận lỵ của tỉnh Bình Định đã mất vào tay bọn cộng sản Bắc Việt xâm lược.
Nam cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng run run sau lần chứng kiến cái chết hãi hùng, rùng rợn, chiếc phi cơ của Hùng đã nổ tung trên bầu trời Tam Quan. Vết hằn kinh hãi, thất thần vẫn còn hiện diện rõ trên gương mặt xương xẩu, khắc khổi của Nam. Nó nghẹn ngào kể lể về cái chết của Hùng:
– Chiếc trực thăng gunship UH-1H của tao bay đàng sau chiếc phi cơ Lead của thằng Hùng, bay vào bãi chiến trận ở Tam Quan, đạn ở dưới bắn dữ dội lên phi cơ của Hùng, trên phi cơ bắn xuống. Bất chợt, tao nhìn thấy chiếc phi cơ của Hùng đã bị trúng đạn phòng không, phát nổ kinh hoàng trên bầu trời như trái cầu lửa, tao điếng hồn, ngồi lặng người nhìn hoả cầu lửa rơi thẳng xuống mặt đất, rồi bốc cháy. Chiếc phi cơ Gunship của tao đã vòng mấy vòng bắn trả xối xả để yễm trợ cho phi cơ của Hùng. Nhưng hỡi ơi, không còn hy vọng gì nữa!
Nam khóc sụt sùi, lắc đầu tuyệt vọng:
– Không hy vọng có ai trên phi cơ của Hùng còn sống sót trong đám lửa đỏ trên mặt đất! Bên dưới VC đã bắn xối xả lên, phi cơ của tao bị trúng đạn, bắt buộc phải rời vùng chiến trận. Thiết giáp và bộ binh đã đánh nhau ác liệt với bọn Việt cộng gần hai ngày trời mới càn quét được địch quân, tiến vào lấy được xác phi hành đoàn của Hùng mang về Phù Cát. Sáng nay, xác của bốn nhân viên phi hành được C7A Caribou của tụi bây đã mang về Sài gòn rồi.
Thì ra, phi hành đoàn C7A Caribou của thằng Tín (mad), Phi Đoàn 431 của chúng tôi đã mang xác phi hành đoàn của Hùng về Sài gòn, cũng cùng chuyến bay hôm nay của Tín đã đưa tôi trở lại Phù Cát sau 3 ngày nghỉ phép. Có lẽ thằng Tín cũng không biết những nạn nhân rớt phi cơ đó đã có thằng Hùng cùng khóa 5/69 với chúng tôi, nên nó đã không nói gì với tôi cả.
Thằng Nam buồn khổ kể thêm:
– Thằng Hùng cắt bay ngày hôm đó cho thằng Diệp Quỳnh Sang đi bay, vì thằng Hùng đang bị bịnh cảm nặng. Thằng Sang lớn tiếng cự nự, cho rằng thằng Hùng “lạnh cẳng” làm bộ bịnh trốn tránh trách nhiệm đi bay. Nguyễn Văn Hùng tự ái, không để cho ai khi dễ mình, nó xóa tên thằng Sang, để ngay tên của nó vào bảng Phi-vụ lệnh và nó đã thi hành phi vụ mà không một thắc mắc nào. Đây là chuyến bay định mệnh cuối cùng đã đẩy Hùng vào một cái chết thê thảm, rùng rợn, lúc phi cơ rơi xuống đất, sức va chạm mạnh, đã ném văng nó ra khỏi phi cơ, một tay, một chân và hàm răng dưới của nó đã văng đi mất, cái chết quá rùng rợn, thê thảm.
Ba điều kiện khiến thằng Hùng đã chết: lòng tự ái, vì tình cảm với bạn bè cùng ngành nghề, cùng lớp và vì thiếu kinh nghiệm chỉ huy, không dùng đúng “đặc quyền” của một Trưởng ngành Cơ phi, theo đúng “luật quân đội” được phép cắt bay cho bất cứ nhân viên cơ phi nào thuộc quyền của mình. Người cơ phi có tên trên phi vụ lệnh, bắt buộc phải “thi hành phi vụ trước, rồi khiếu nại sau”, sau khi đã cắt bay xong trên phi vụ lệnh, không có một người cơ phi nào có thể kiện cáo để đổi tên.
Trong khi Trưởng ngành đang cắt bay, không có một nhân viên thuộc quyền nào có thể đến gần xin xỏ hay phàn nàn để thay đổi người đi bay, trong lúc Trưởng nhóm đang sắp xếp nhân viên cho các phi vụ. Đặc biệt, là những phi vụ phải bay vào vùng lửa đạn hóc búa, khốc liệt của chiến trường, những vùng đất chết của chiến tranh.
Đặc quyền cắt bay của vị trưởng phòng hành quân phi đoàn khi ông ta đang cắt bay, không có một trưởng phi cơ nào đến bên cạnh hỏi han, xin phép hoặc phàn nàn việc cắt bay. Nhưng những tệ nạn nầy thường xuyên xảy ra cho các trưởng ngành khác, khi các mặt trận ở chiến trường trở nên sôi động.
Trong khi đó, chỉ hai năm từ 1970-1972, Nguyễn Văn Hùng đã nhảy lên ba cấp bậc nhanh như gió thổi. Để rồi nó trở thành Cố Thượng sĩ nhất Nguyễn Văn Hùng, anh đã lên bàn thờ lúc 21 tuổi (1951-1972). Hùng đã lập gia đình được một năm, chị Mai, vợ của Hùng đang mang bầu 6 tháng, đứa con đầu lòng của họ không bao giờ nhìn thấy mặt cha. Lúc Hùng biệt phái sang Phù Cát, Mai đã ra sinh sống chung với Hùng ở Pleiku, chị là người gốc Sài gòn.
Suốt cả buổi chiều, tôi đã đứng thờ thẫn, chống đôi tay lên bức tường cement bao bọc chung quanh barrack, chống đạn pháo kích, đầu óc quay cuồng, hồi tưởng lại 3 ngày hôm trước, chúng tôi đã gặp nhau dưới bóng mát gốc xoài tại quán cà phê bên hông barrack của tôi. Nguyễn Văn Hùng không để lộ một triệu chứng gì bi quan, sầu khổ hay những ám ảnh chiến tranh chết chóc. Hùng vẫn tươi cười, điềm nhiên, thân thiện, hiền hòa như những ngày xưa thân ái, như lúc gặp nhau khi vừa nhập ngũ.
Hùng là một người điềm đạm kín đáo. Không bao giờ bàn bạc chính trị hay chiến tranh, không hề để lộ những sự sợ hãi chết chóc trên chiến trường, đặc biệt, Hùng không kể cho ai nghe về những chiến công của Hùng đã tham dự trong các trận đánh, kể cả những thằng bạn thân nhất.
Ba ngày trước, khi sang biệt phái Phù Cát, Nguyễn Văn Hùng đã vội vã tìm kiếm tôi, thăm hỏi và trò chuyện, cũng như tôi, thường khi sang Pleiku phải đi tìm Hùng. Tôi và Hùng không chỉ là bạn thân cùng khóa, cùng băng cơ phi thân thiện “Chúng mình 6 đứa” chúng tôi còn là bạn láng giềng của nhau nữa, hai nhà chúng tôi sống cùng khu vực chợ Hòa Hưng, Sài gòn. Chúng tôi thường đến nhà thăm nhau. Đôi giầy boot tôi đã mang hai năm nay, do tiệm giày của gia đình Hùng đã đóng, làm kỷ niệm.
Ba hôm trước, tôi rất đổi ngạc nhiên lẫn vui mừng, tự hào cho thằng bạn đã tiến thân trên bước đường binh nghiệp nhanh hơn anh em toàn khóa 5/69. Gần 2 năm làm việc tôi vẫn còn mang chiếc lon Trung sĩ, chưa nhúc nhích. Thằng Hùng đã đeo cấp bậc Thượng sĩ, vào tháng 7, năm 1972. Cái lon thượng sĩ mới lên, được làm bằng kim khí sáng giới nó đeo trên ngực áo, thật le lói!
Mới tháng trước, tôi đã gặp nó ở Kontum nó vẫn còn mang cái lon Trung sĩ I, ba gạch, nổi trội hơn mình nhiều! Bây giờ, gặp lại, nó đã trèo lên chức Thượng sĩ, ngon ơ! Đúng là Trưởng ngành Cơ phi có khác!
Nhìn cái lon Thượng sĩ bằng kim loại nhỏ nhắn, xinh xinh, thật khiêm nhường. Tôi đã đứng nghiêm chào nó, gọi nó bằng “sếp”, làm thằng Hùng mắc cỡ mặt đỏ gay, nó ấp úng than thở: của nợ đấy! Bạn hiền.
- Tôi hỏi: Tại sao?
- Nó đáp: Quân cảnh Quân trấn Sài gòn thấy mặt tao non choẹt (mới 21 tuổi) mang lon thượng sĩ, bọn họ không tin, nghĩ tao mang lon giả.
- Không tin mặc kệ họ, giấy tờ mầy đâu? Mầy không có giấy tờ chứng minh sao?
- Dĩ nhiên, là có! Nhưng họ vẫn không tin. Mấy lần về phép Sài gòn tao bị bắt giữ oan, chờ đơn vị trưởng xác nhận, Mẹ kiếp nó! Phiền phức lắm!
– Ê! Mầy đã lên lon hai cấp nhưng chưa khao anh em đấy nhé, bạn! Khi nào mầy “rửa lon” cho “bọn mình 6 đứa” đây?
– Nó cười híp mắt, đáp: Sẽ có một ngày không xa, tao đãi tụi bây mà.
Bây giờ, ngày khao lon đó của Hùng không bao giờ xảy ra, khi Nguyễn Văn Hùng đã lên bàn thờ và được thăng cấp “Cố Thượng sĩ I” của khóa 5/69, khi Hùng vừa tròn 21 tuổi, với cái tuổi “Chết Non” của Chiến tranh Việt nam. Nguyễn Văn Hùng là người thứ nhất giã từ anh em trong nhóm Cơ phi “Chúng Mình 6 Đứa”, rồi ba tháng tiếp theo, thằng Trần Văn Rẹn, Cơ phi Vận tải cũng theo thằng Nguyễn Văn Hùng về bên kia thế giới vào tháng 9, năm 1972, bỏ lại một vợ và đứa con gái 1 tuổi.
Khi phi đoàn Phượng Long 431, Caribou C-7A của tôi dời về Tân Sơn Nhứt, cuối năm 1972. Tôi đã ghé thăm gia đình Hùng, tôi bùi ngùi đốt cho Hùng nén hương, buồn bả, nhìn bộ đồ lễ Không quân màu vàng, mang năm gạch trắng Thượng sĩ nhất trên cầu vai, trang trọng, đặt trên bàn thờ trong nhà của Hùng.
Nhớ lại hai năm trước, lúc còn học Quân Sự ở Biên hoà, tháng nào mẹ của Hùng cũng lên thăm, lần nào bà cũng khóc sướt mướt vì thương con. Bây giờ, nó đã thực sự rời bỏ bà mẹ thân yêu, vợ con, bỏ anh em, ra đi vĩnh viễn.
(WEBHQPD-ST-NET)
Monday, July 2, 2018
THƯ NGỎ GỬI QUÝ HỘI VIÊN HỘI AHKQ/VNCH/ TRUNG CALIFORNIA
Trích yếu :v/v từ nhiệm trách vụ Giám sát viên
của hội AHKQ/VNCH/Trung California
Kính thưa quý vị,
Vì vận nước nên đã di cư và định cư
tại Hoa Kỳ. Thừa lệnh của cố Trung tướng Trần Văn Minh, nguyên Tư lệnh
KQ/VNCH mà một số anh em cựu quân nhân KQ và chúng tôi đã thành lập
hội AHKQ/VNCH/miền Trung California vào ngày 21 tháng 2 năm 1982.
Sau đó tôi đã hân hạnh được phục vụ
trong các ban chấp hành hội qua các trách vụ khác nhau suốt từ năm
1982 đến năm 2011 và từ năm 2016 đến năm 2018 với lòng nhiệt tình và
hăng hái.
Ngày Đại hội Khoáng đại 20/05/2018 tôi
đến tham dự Đại hội với chủ đích bầu chọn vị Hội trưởng cho nhiệm
kỳ 2018-2021 và tự nhủ là sẽ không tham gia nữa
trong cơ chế của hội mà chỉ làm một hội viên. Rồi vì cả nể nên
trót nhận lời ở lại vai trò Giám sát viên cho nhiệm kỳ 2018-2021 !
Nhưng các sự kiện xẩy ra trong Đại
hội và sau Đại hội đã làm cho tôi mất đi sự hăng hái phục vụ ! Nay tôi xin công bố :
- Từ nhiệm trách vụ Giám sát viên cho nhiệm kỳ 2018-2021
- Xin thành thực cáo lỗi cùng quý anh chị hội viên đã tín nhiệm tôi
Xin kính thông báo.
Miền Trung California ngày 27 tháng 6
năm 2018
Phạm Đỉnh Khuông
Saturday, June 2, 2018
Thư Cảm ơn của Hội Trưởng KQ Lê Văn Sáu
Kính thưa
Quý Niên Trưởng,
Quý Phu nhân và Hội viên Hội Ái Hữu Không
Quân VNCH miền Trung California (HAHKQ VNCHTC)
Cuộc bầu cử chức vụ Hội Trưởng nhiệm ký
2018-2021 của HAHKQ VNCHTC với kết quả thật tốt đẹp (62 phiếu bầu cho KQ Lê Văn
Sáu, 15 phiếu trắng và 3 phiếu bất hợp lệ),
chứng tỏ những thành quả của Hội trong 3 năm qua đã được Hội viên chấp nhận là
đường lối sinh hoạt của Hội đi đúng đường và đó cũng là hướng đi của Hội trong
3 năm sắp tới.
Tôi xin chân thành cảm ơn tất cả sự quý mến
và tin tưởng của quý vị đã giao trách nhiệm cho tôi trong quá khứ cũng như
trong 3 năm sắp tới.
Thưa quý vị.
Chúng ta sống
trong một nước dân chủ, cuộc bầu cử nào dầu lớn hay nhỏ đều có sự tranh luận
gay gắt với nhau về quan điểm cũng như đường lối sinh hoạt nhưng rồi phải chấp
nhận kết quả bằng lá phiếu của cử tri. Cuộc bầu cử chức vụ Hội trưởng của HAHKQ
VNCHTC cũng không ngoại lệ.
Với cương vị là Hội Trưởng cho nhiệm kỳ 3
năm sắp tới, tôi sẽ cố gắng hết minh để
giảm thiểu sư bất đồng của tất cả anh em Không Quân không đồng quan điểm với Hội.
Tôi tha thiết mời gọi sự hợp tác và lắng
nghe ý kiến xây dựng của tất cả Huynh Đệ để Hội Ái Hữu Không Quân của chúng ta
càng ngày càng vững mạnh.
Một lần nữa,
xin cảm tạ tất cả quý vị.
KQ Lê Văn
Sáu, H/T
Wednesday, May 30, 2018
TAN NÁT TÌNH ÁI HỮU - KQ Phạm Đình Anh
KQ California khá lớn, nhưng HAHKQMTC đang nhỏ dần!
Ngày bầu cử một hội trưởng cho nhiệm kỳ 3 năm tới tưởng như hào hứng và đep đẽ.
Nhưng than ôi, sự xếp đặt của ban cố vấn cho Lê văn Sáu và chính anh đơn độc tranh cử để thắng là một tiểu xảo, làm KQMTC sẽ quay sang một ngõ tối!
Anh phải đắc cử một nhiệm kỳ nữa để làm gì?
Anh
đã không có một ban chấp hành, không đủ ý thức nhận trách nhiệm với hội
viên (dù họ là HV mới, đã đóng niên liễm từ 7 đến 10 tuần trước ngày
bầu cử mà vẫn bị từ chối quyền bầu cử, trách nhiệm của ai?
Anh đã tự mình đứng ra làm MC để chọn cho bằng được chủ tọa đoàn theo ý anh.
Tại sao anh lại tiếp tục điều khiển phiên họp K Đ sau khi đã có chủ tọa đoàn?
Mưu kế “em chả biết “ của tập đoàn Khuông-Ức-Ý chỉ
giúp Lê văn Sáu gượng cười với 01 trang bản tin KQ tâm thư của hội
trưởng, rồi vội vàng đóng cửa, sau khi nửa số cử tri ra khỏi phòng để
phản đối màn độc diễn!!! (vẫn có 18 phiếu trắng)
Tôi ngượng ngùng ngồi trên bàn Chủ toạ để xem họ làm trò gì?
Cần đa số 2 trên 3 thì chúng tìm 2 bù nhìn. Cần 3/ 5 thì chúng kéo bè 3 vào để có hơn số!
Anh Trần văn Ngọc, cựu hội trưởng HAHKQMTCA đã thẳng thắn gọi P Đ Khuông là ngụy quân tử, khẩu phật tâm xà.
· P
Đ Khuông đã dối trá và trớ trêu trong việc biện hộ cho Lê Văn Sáu làm
Giám sát cho Cộng đồng Nam California, đó là một tổ chức Chính trị,
trong khi Nội quy có ghi rõ Hội trường và thành viên ban chấp hành không
được đảm nhận bất cứ chức vụ gì của bất cứ hội đoàn chính trị nào trong
thời gian nắm giữ chức vụ trong ban chấp hành hội, ngoại trừ các đoàn
thể tôn giáo, cựu quân nhân VNCH và ái hữu cộng đồng
· Ái hữu cộng đồng là những hội đồng hương như đã ghi trong nội quy, cộng đồng Nam California là một tổ chức chính trị.
· P Đ Khuông đã đánh lừa những chiến hữu KQ của anh.
· P Đ Khuông lại dùng tiểu xảo để
từ chối quyền đi bầu của những hội viên đã ghi danh và trả tiền niên
liềm từ 7 tuần đến 10 tuần trước ngày bầu cử, viện cớ nội quy không rõ
ràng, nếu anh muốn rõ ràng thì anh phải sửa lại nội quy cho rõ ràng chứ
không thể hỏi hội viên hiện diện trong phiên họp được.
· Trong khi đó bè phái cuả LVS không cần đóng NL cũng được phát thẻ đỏ đễ bầu
· Muốn tu chính nội quy phải có 1/3 tổng số hội viên đề nghịtrước khi tổ chức phiên họp K Đ.
Nhiệm kỳ của Lê Văn Sáu đã thật sự chấm dứt tháng 7/17,
phiên họp K Đ 5/17 do Lê Văn Sáu tổ chức để sửa lại nội quy để anh có
thể làm thêm hội trưởng một năm nữa là bất hợp lê vì không có 1/3 tổng
số hội viên để nghị, do đó nhiệm kỳ của Lê Văn Sáu đã chấm dứt vào
tháng 7/17. Việc Lê Văn Sáu còn tại chức đến năm nay và độc diễn là bất hợp lệ.
Tại sao cho đến bây giờ không thấy tuyên bố kết quả thắng cử vẻ vang của màn độc diễn này?
P Đ Khuông vờ từ chối cái chức giám sát nhiệm kỳ tới, vì lý đó sức khỏe, song lại le lưỡi ra đành nhận
Ức
cũng là một tay háo danh trong cộng đồng, khi cần đội mũ nồi của VBĐL
thì Ức đội mũ màu nâu, khi muốn chứng tỏ mình cũng là KQ, theo sát chị
Hạnh Nhơn thì Ức mặc áo xanh lơ có lâu gâu KQ trên áo.
Ức đã từng vi phạm nội quy cuả hội nhiều lần.
Ức
vừa mới được mời lên bàn chủ tọa thì thao thao bất tuyệt công kích và
vu khống một cựu hội trưởng, lẽ ra phải gìn giữ tư cách của một niên
trường, một vị chủ toạ vô tư để điều hợp phiên KĐ.
Còn VÕ Ý thì bám sau bóng N/T Dupond Nguyễn Cầu mỗi khi muốn đưa tin lên bên KQ (quí anh Đ/tá Hoàng Thành Nhã, Đổ Minh Đức từ khoá 14 Võ Bị Đà lạt sang KQ học bay cùng khoá 61 SVSQVN, luôn giữ tư cách là Sĩ quan của VNCH).
Nhóm Khuông-Ức-Ý này đang lũng đoạn HAHKQMTC, chúng nghĩ rằng các N/T KQVN đã vào các viện dưỡng lão?
Chúng
nhầm, họ vẫn giữ liêm sỉ, tình chiến hữu của cựu quân nhân VNCH, và
thường thăm hỏi nhau mà không còn ham danh như bọn kỳ nhông trên, qua
HAHKQMTC.
Võ Ý đề
nghị gài tôi vào ban giám sát. Anh chị N Đ Hòa, ngoài 90, cựu KĐT KT,
ngồi trên xe lăn mà vẫn quan tâm đến KQ, vẫn đến tham dự, hỏi tôi: sao
anh không nhận làm giám sát cho chúng?
Giám
sát cái gì? Chúng lũng đoạn với trò đa số. trắng trợn vi phạm nội qui,
con nói có về VN nhiều lần, nhưng không cộng tác với CS thì không sao?
Chiều
tối về nhà, thật buồn vì thấy HAHKQMTCA đã không còn tinh thần anh em,
không muốn gọi ai và không trả lời điện thoại, nhưng một message: “em là
Nguyễn gia Cần, em của anh Th/ta Nguyễn gia Tập BTL Khối Khu Trục,
trước ở Phi đoàn 536. Em gọi hỏi thăm và muốn niên trưởng gọi lại em”.
Tôi
gọi lại anh Cần, tâm sự khá lâu, dĩ nhiên cả gia đình em rất buồn trong
ngày anh Tập tuẫn tiết ! Em đi tù, và ở cùng trại với Úy, cũng là hoa
tiêu KQ, Úy là một sĩ quan ngang tàng, lúc nào cũng giữ tư cách của Sĩ
quan VNCH, dám đánh cai tù và đánh cả sĩ quan bạn tù, vì đói nên đã cúi
nhặt lại mấy cọng rau rớt xuống đất mà Úy cho là hành động làm nhục tinh
thần của Sĩ quan VNCH, Úy đã bị CS bắn chết.
Cần là hội viên của HAHKQMTC và biết tin P Đ Anh ở CA, chứ không ở Arizona.
Em đã 70, vợ cũng lớn tuổi, nhưng vẫn đi làm và di học tối, vì tiền đi làm của các em được khá hơn tiền hưởng trợ cấp.
Tôi mong các em giữ gìn sức khỏe, hãy quên hình bóng người security trong phiên họp KĐ mà em bị ám ảnh là một ly tán tình thân hữu. Tôi hy vọng gặp vợ chồng anh Cần một ngày mai.
Mong
rằng chiến sĩ KQ (các nghành nghề, không phân biệt cấp bậc) trên khắp
thế giới cũng như quí chiến hữu các quân chủng bạn của VNCH sẽ tìm đựơc
bạn hữu đúng tâm nguyện của mình.
KQ PHẠM ĐÌNH ANH
PS: · Thật hổ thẹn khi đọc
PS: · Thật hổ thẹn khi đọc
· The Worldwide Freedom news club nói tới ngày bầu cử hội trưởng HAHKQMTC:
“Hội ái hữu KQ chia năm xẻ bảy, bầu cử thì phe đảng bè phái gần giống như kiểu độc tài đảng trị Việt cộng”
Tuesday, May 22, 2018
Israel says it's first country to use F-35 stealth fighter jets in 'operational attack'
During
the Paris Air Show, Lockheed Martin's F-35A fighter jets took to the
skies, showing off their high-flying maneuvers as the company approaches
a landmark $37 billion deal to sell the jets to 11 nations
JERUSALEM – Israel
Air Force Commander Maj. Gen. Amikam Norkin revealed on Tuesday that
stealth fighter jets have been participating in Israel’s attacks against
Iranian targets in Syria.
"The
F-35 squadron has become an operational squadron. We are the first in
the world to use the F-35 in operational activity, and the Adir
planes are flying all over the Middle East," he said while presenting
images of the F-35 over Beirut, Lebanon. “The Israeli Air Force has
twice carried out strikes with the F-35, on two different fronts.”
He refused to say when and where the attacks took place.
On
May 10, in the biggest confrontation between the two nations since the
Yom Kippur War in the 1970s, Israel bombed Iranian military
installations in Syria in response to rocket fire.
Israel
Air Force Commander, Maj. Gen. Amikam Norkin, revealed on Tuesday that
stealth fighter jets have been participating in Israel’s attacks against
Iranian targets in Syria. (REUTERS)
Israel is
the first country, apart from the U.S., to acquire the F-35. In
December 2016, it received its two planes, out of an order of 50, to be
supplied by 2024.
The
F-35 Joint Strike Fighter, known in Israel as "Adir," or mighty one, is
produced in variants for land-based and sea-based operation by
U.S.-based Lockheed Martin.
The stealth fighters are operated by the air force’s Golden Eagle Squadron, based in the Nevatim Air Base in central Israel.
More
than 20 air force commanders from around the world arrived in Israel to
participate in the International Air Force Commanders Conference
commemorating the IAF’s 70th anniversary, where they will discuss
international cooperation and regional stability.
“This
is an opportunity for us to open a window for many countries to see
Israel, its views, its history, its aerial capabilities, its military
capabilities, and the high quality of its people,” Norkin said. “These
new relationships will assist us in establishing our strategic
infrastructure. They will improve Israel's strategic standing and its
ability to operate in a legitimate manner, even during a crisis.”
Among
the countries participating in the convention are the United States,
the United Kingdom, Germany, Canada, Greece, Poland, Italy, Cyprus,
Austria, Bulgaria, Brazil, France, the Czech Republic, Romania, Croatia,
the Netherlands, Finland, Belgium, Vietnam, and India.
ST
Thursday, May 17, 2018
Tâm Thư Hội Trưởng của Hội Ái Hữu Không Quân VNCH miền Trung-California.
Kính thưa quý Niên
Trưởng cùng Hội Viên HAHKQ-VNCHTC.
Thiết tưởng cũng nên
nhắc lại sinh hoạt nội bộ của Hội Ái Hữu Không Quân của chúng ta từ năm 2011
đến năm 2015, đã gây bao thương tổn kém vui, ngoài sự mong đợi của qúy Niên
Trưởng và quý Hội Viên KQ. Ở vào thời điểm tại chức của Hội Trưởng Lê Văn Chóc,
do bất đồng quan điểm nên 13 người thành viên trong Ban Chấp Hành bị tước quyền
bầy tỏ lập trường. Sau đó Hội Trưởng Lê Văn Chóc được yêu cầu từ chức, dẫn đến
ảnh hưởng tăm tiếng rộng rãi cho Hội KQ vào giai đoạn kể trên cho đến hiện tại.
Khi Hội Trưởng Bùi Đẹp đương nhiệm, thì rất tiếc lại tại vị không được bao lâu!
Trong cuộc bầu cử vào
tháng Năm 2015, tôi được quý vị tín nhiệm đắc cử với số phiếu đáng kể, trao cho
trọng trách điều hành hội KQ nhiệm kỳ ba năm từ 2015-2018. Sau đó không lâu tôi
được đắc cử vào chức vụ Chủ Tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ(CCS)-Nam Cali với 100%
phiếu bầu. Tính đến 20/5/2018 sắp tới tôi sẽ mãn nhiệm kỳ ba năm của Hội Trưởng
Không Quân.
Thưa quý vị,
Trong cương vị Hội
Trưởng KQ nói riêng và Chủ Tịch Liên Hội CCS nói chung, tôi luôn chủ trương,
cam kết và giữ vững quan điểm như sau:
- Không hợp tác với
Cộng Sản dưới mọi hình thức.
- Thực thi đường hướng
theo nội quy của HAHKQ đề ra.
- Hoà hợp và đoàn kết
tất cả Chiến Hữu Không Quân, thắt chặt tình đồng đội.
- Lắng nghe tiếng nói
của quý vị, và chấp hành trong xu hướng công minh.
- Trung thực, mạch lạc
với tinh thần hướng thượng, để góp phần xây dựng một cộng đồng tị nạn lành mạnh
đúng ý nghĩa.
Tôi đã thực hiện những
công việc được liệt kê sau đây:
1- Thành lập quỹ
“Lá Lành Đùm Lá Rách” hầu giúp các anh em Thương Phế Binh KQ tại quê nhà, tạm
thời qua được hoàn cảnh khốn đốn.
2- Tham gia các cuộc
biểu tình hoặc xuống đường chống Cộng Sản và tay sai, ngăn ngừa, nảy sinh mầm
mống hoạt động quanh địa phương.
3- Phối hợp chặt chẽ
cùng Liên Hội Cựu Chiến Sĩ-Nam Cali tổ chức ngày Quốc Hận 30 tháng Tư và ngày
Quân Lực 19 tháng Sáu hằng năm.
4- Tiếp tay cùng Liên
Hội CCS cổ động nhân sự khi Đại Hội Thương Phế Binh “Cám Ơn Anh” tổ chức tại
miền Nam-California.
5- Hỗ trợ những cuộc
gây quỹ trong Cộng Đồng như:
a/. Cây mùa Xuân
do Dòng Chúa Cứu Thế, kêu gọi khuyên góp hằng năm cho TPB tại quê nhà, và những
thiên tai khi xảy ra tại hải ngoại cũng như trong nước.
b/. Xây
dựng Đền Đức Thánh Trần đặt tại đại lộ Bolsa.
c/. Tiến trình
đặt Tượng Quang Trung Đại Đế trên đường Euclid.
6- Phối hợp cùng Liên
Hội CCS thành lập Trung Tâm dữ liệu Quân Lực VNCH, đặt tại khuôn viên Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ, bao gồm danh sách tử sĩ
Không Quân được thâu thập đa phần đầy đủ hơn so với các Quân Binh Chủng khác.
7- Cùng Liên Hội CCS
gây quỹ dự án xây dựng Tượng Đài Tưởng Niệm những vị anh hùng đã tuẫn tiết sau
ngày 30 tháng Tư năm 1975 trong khuôn viên Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ.
Ngoài ra, tôi đã được
chính thức đề cử làm Trưởng Ban Giám Sát cùng sự phối hợp với Liên Hội cho cuộc
bầu cử Cộng Đồng-Nam California vào tháng 6 năm 2018 sắp tới.
Tất cả công việc đã
thực hiện vừa kể trên của Ban Chấp Hành chúng tôi, đã lưu lại ý nghĩa lâu dài
cho thế hệ thứ hai trưởng thành tại hải ngoại, không quên công ơn của những
người đã hy sinh để chúng ta có ngày hôm nay.
Nhân đây, tôi xin cảm
tạ sâu xa đến tất cả quý Niên Trưởng cùng quý phu nhân, quý hội viên, quý vị
cùng đồng hành suốt nhiệm kỳ 3 năm bên tôi trong Ban Chấp Hành. Đã giúp đỡ tôi
về mọi mặt, để tôi hoàn thành sứ mệnh mà chính quý vị đã tin tưởng trao cho
tôi, để chúng ta cùng xây dựng nền tảng của HAHKQ ngày một vững mạnh hơn.
Với công việc chưa hoàn
tất, và vì sự tín cẩn của quý vị đã dành cho chính cá nhân tôi trong vai trò
Hội Trưởng suốt 3 năm vừa qua. Nay tôi chính thức thông báo cùng quý Niên
Trưởng và Hội Viên, tôi sẽ ra tranh cử chức vụ Hội Trưởng KQ ở nhiệm kỳ lần thứ
hai, trong ba năm kế tiếp kể từ 2018-2021. Với đường hướng và chủ trương được
gói gọn, gửi đến quý vị qua phần đầu của tâm thư này như ở trên. Xin quý vị
dành lá phiếu duy nhất của mỗi quý vị cho chính cá nhân Lê Văn Sáu, để tôi có
thể tiếp tục đem khả năng lẫn tâm huyết phục vụ cho chi Hội KQ trong những ngày
sắp tới.
Mỗi lá phiếu của quý vị
dành cho tôi sẽ là niềm tin tưởng, qua những công việc tôi đã thực hiện trong
suốt nhiệm kỳ vừa qua, và để tôi được tiếp tục mang tiếng nói trung thực, hầu
ngăn chận thành phần lũng đoạn, gây chia rẽ cho chi Hội KQ, như đã xảy ra trong
quá khứ! Chắc chắn chúng ta không ai muốn dẫm lại vết bánh xe in lằn đau buồn
đó.
Tôi mong đón nhận được
mọi chia sẻ suy nghiệm riêng, trong tinh thần xây dựng của tất cả quý vị theo
số điện thoại, email hoặc gửi thư về địa chỉ như sau:
Lê Văn Sáu Email: saule968@yahoo.com
Tel : (714) 640-0318
Kính chúc quý Niên
Trưởng và quý Hội Viên được nhiều sức khỏe và an lành.
Nay kính thư,
Hội Trưởng Lê Văn
Sáu
Wednesday, May 16, 2018
Bóng Dáng Tân Hội Trưởng
Được
biết, nhiệm
kỳ của Hội
trưởng Hội
AHKQ Trung Cali sẽ chấm
dứt vào ngày Không Lực
01 tháng 7 năm 2018. BCH Hội sẽ
đứng ra tổ
chức bầu
Tân hội trưởng
và Ban Giám Sát nhiệm kỳ 2018-2021 vào lúc 12:30PM, Chủ
nhật, ngày 20 tháng 5/2018 tại
Thư Viện
Việt Nam (góc Westminster & Euclid).
Được
biết, KQ Hội
trưởng đương
nhiệm Lê Văn Sáu và KQ cựu
Hội trưởng
Lê Văn Chóc (nhiệm kỳ 2011-2014 (?) sẽ
ra ứng cử
vào chức vụ
Hội trưởng
Hội AHKQTC nhiệm
kỳ 2018-2021 tới đây.
Để
được đề
cử
ứng cử
vào trách vụ Hội
trưởng (hay Ban Giám Sát) và để
được quyền
bầu cử,
phải là một
quân nhân KQ và phải là Hội
viên của Hội
AHKQ địa phương
(theo Nội Quy). Muốn
thành hội viên KQ, KQ đó phải
đóng niêm liễm.
Theo thiển
ý, một Hội
trưởng được
tín nhiệm sẽ
hội đủ
những tiêu chuẩn
sau:
- Phải là hội viên (có đóng niên liểm)
- Giữ vững lập trường quốc gia dân tộc
- Có nhiệt tình với KQ qua tính hòa ái, thông cảm nhưng cương nghị,
- Có khả năng điều hành Hội và giao tế với các Hội bạn
- Có điều kiện sinh hoạt (gia đình, thì giờ, sức khỏe, kiến thức, tinh thần trách nhiệm...)
Cũng theo thiển
ý, trách nhiệm của
một Hội
trưởng bao gồm:
- Lo sắp
và dọn bàn ghế
cho hội viên hội
họp.
- Thay mặt
Hội tham dự
các sinh hoạt của
các Hội bạn,
tiền túi bỏ
ra!
- Thăm viếng
hội viên bị
bịnh.
- Lễ
tang cho hội viên như
phúng điếu phủ
cờ...
- Và biết
bao chuyện bao đồng
khác...
Dù là một
hội là ái hữu,
nhưng Hội
Ái Hữu KQ được
hình thành không nhất thiết
để hội
ngộ, tiệc
tùng, picnic, ca hát và nhảy múa!
Hội AHKQ
được hình thành như
là một Tổ
Ấm để
các cánh chim xa xứ bay về
lúc xế chiều.
Hội AHKQ cũng là niềm
hãnh diện của
hội viên KQ qua những
sinh hoạt mang tính truyền
thừa một
di sản nhân bản
và hào hùng của Không Quân VNCH cho thế
hệ tiếp
nối tại
quê hương mới.
Qua đó, anh Hội
trưởng & BCH Hôi luôn luôn nghĩ đến
Tổ Quốc
Không Gian (và danh dự của
QLVNCH) chứ không vì quyền
lợi cá nhân hay phe nhóm của
mình,
Cho nên, cá nhân chúng tôi sẽ
bầu cho
ứng viên Hội
trưởng nào hội
đủ những
điều phù hợp
với quan niệm
nêu trên của chúng tôi.
Chúng tôi hy vọng
quý huynh đệ cùng chung suy nghĩ để
bầu đúng cử
xứng
người đại
diện cho mình!
Westminster, 05/10/2018
Cơ Phi Kể Chuyện Ngày Xưa
Một Cựu Cơ Phi từ xứ Úc Đại Lợi kể về
chuyện ngày xưa với chúng bạn:
-Năm 1970 tụi tôi đi tải thương ở Vùng Bốn rất lè
phè, đi với Mẽo mà, chơi đúng theo luật quốc tế.
Trên tàu tản thương, Mẽo nó không cho
gắn bất cứ loại súng nào, vì có mấy cái dấu hiệu Hồng Thập Tự dán vô.
2 bên hông
1 cái ở mũi
Mẽo nó có cả phi cơ sơn màu trắng
+ chữ thập đỏ nữa. Bay chiếc này nhột thấy mẹ, nó trắng tinh, VC nhìn rõ nguyên
con dù ngày hay đêm. Thằng Thiện nó được của Mẽo một cái helmet màu trắng, đi
bay, bà con dọa nó, coi chừng VC nó khẻ vô đầu mày đó nghe chưa ??
Tôi có cái helmet, Mẽo nó sơn nguyên cái
mặt trời phía trước, xin của thằng Bob Knight bay Dust Off.
Chúng tôi chỉ đem theo băng ca, đồ nghề
của Y Tá + đồ nghề của CP thôi. Vô hot LZ là thọt dái lên cổ. Phải kêu Gunship
hộ tống
Hồi đi chung với tụi Mỹ thì kêu
Gunship Navy (Sea Wolfves) từ Đồng Tâm, Vĩnh Long, Châu Đốc, Rạch Giá, Cà Mau,
Năm Căn lên hộ tống. Tụi Mỹ, mà đã gọi lên vùng, là nó nhả đạn cho mế luôn, áp
đảo tinh thần địch, chứ không chỉ cover tàn tàn.
Khoảng thời gian đó SĐ4KQ cũng
có gửi Pilot, Cơ Phi và Xạ Thủ đi học bay với Sea Wolfves ở các căn cứ trên. Khi đi như vậy thì được ăn free ở Mess Hall y như lính Mỹ.
Khi chuyển sang VNAF thì kêu Gunship của phi đoàn lên
hộ tống.
Tôi có lần ghé mấy ông Quận
xin chiến lợi phẩm mới
tịch thu được, một cây AK50 và một cây Carbine M2 cắt ngắn nòng, bỏ vào túi
helmet đem đi bay thủ cẳng, sau phi vụ đem về bỏ vào tủ trong phòng HQ. Mấy ổng
cũng thương vì thấy thằng em đi phi vụ nguy hiểm mà cóc có súng nên xin gì cho
nấy, giá mà xin B40 chắc cũng cho luôn.
Dân Cần Thơ các xếp không phát P38
cho HSQ như các vùng ngoài.
Bay tản thương vùng IV, trên
phi cơ Red Cross không được gắn súng, nên vô Target cũng nhột lắm đó.
VC nó bắn là ngồi gồng luôn.
Nó chọi đá, thì mình lấy tay che
đầu chạy
JV..(Australia)
Sau
khi nghe chuyện thì có Lý Hoài Tống,
không biết vì cơ duyên nào, mà đang phiêu bạt, làm tài xế Taxi ở Đài
Loan.
Thằng này là người Việt gốc Chợ Lớn, chắc có họ hàng gì với gia đình
Tưởng Giới Thạch, hay ông Trần Thủy Biển, chớ xấu trai như nó làm sao mà
"lấy
chồng Đài Loan" như mấy cô gái miền Tây được. Nó gởi email phản bác:
From: lyhoaisong@kimo.com
Tại sao có những Cơ-phi lè phè như vậy.
Có lần cover cho Nhảy Dù, lướt qua thấy
mười mấy tên ngồi, một đứa nằm mà không thấy một Dust-Off nào vô tải
thương, Gunship tụi tôi đành phải vừa bắn phủ đầu Việt Cộng vừa tải thương binh
Dù. Nghe tiếng trực thăng là súng cối chúng nổ lốc-bốc liền. Chiếc Guns của tôi
đáp xuống trong khi Guns 2 cover, xịt rocket sát đến độ bụi, sình bay mù mịt.
Thằng Dũng-chim rải Minigun không phải trên đầu tụi Vẹm mà rải trên đầu
ngọn lúa như vãi phân Urê.
Vẹm pháo kích thật dữ, như có đề-lô
nên một trái nổ là một trái sát đến gần, tụi này vẫn anh dũng nằm đó
nghiến răng chờ đợi.
Cánh quạt quay phành phạch ù cả tai.
Thêm ba trái pháo rớt càng lúc
càng gần. Ớn quá.
Tôi nhìn vô cánh rừng thấy không
một tên nào dám dìu thương binh ra tàu, để tội nghiệp người hùng lính
Dù của chúng ta vừa khè-khè cuống họng, một tay cầm bình nước biển một tay
quơ quào trong không như bơi lội dưới sình lầy ruộng nước chậm chạp đi ra.
T/u Ngọc la trong nón bay kêu “Tống mày
nhảy xuống, chạy bồng nó lên đi”.
Ông ơi còn cách cả chục thước, bộ ông
không thấy sao. Nhưng tôi cũng nóng ruột không thể chần chờ được nữa. Bứt dây
liên lạc, bật seatbelt, bay xuống ruộng, mà người nặng chịch vì đeo áo giáp
phía trước ngực. Cũng may là miếng giáp phía sau dùng để kê ngồi (vì sợ nó bắn
bể bi) chứ không thôi làm sao không bị chìm xuống sình?
...Anh ta bị thương nơi cần cổ không thở
được. Tôi để hắn ngồi trên bình điện, đầu dựa vào vách thùng đạn. Ô, đôi mắt
lạc thần, mũi khò khè trong từng hơi thở nặng. Tôi với Xạ thủ Phi hành líu quíu
không biết làm sao đây.
Khi hai chiếc Guns chúng tôi về đến bãi
đáp Tây Ninh thì hắn đã ngất xỉu.
Tay tôi cầm chai nước biển đã truyền cho
anh tải thương Dù rồi, mà vẩn còn run. Run vì lạnh hay chứng kiến tử thần trước
mặt.
Đó là Gunship chúng tôi. Biết bao nhiêu
là chiến công oanh liệt, sống chết như vậy mà có ai biết cho, toàn là cha căng
chú kiết ở mãi đâu đâu, được tưởng thưởng.
Trận Mùa Hè Đỏ Lửa cũng thế.
Cover cho hai Dust-off vô
Bình-Long.
Mới đến Đồi Gió là Dust-off 2 bị phòng không
bắn cháy rồi. Tôi thấy xạ thủ (hay YTPH) phóng ra ngoài vì lửa quá nóng.
C&C trên sáu bảy ngàn bộ kêu Gunship xuống bốc phi hành đoàn. Guns1
Dũng-chim xuống bốc, Guns 2 tui quạt Minigun như xịt thuốc rầy...
Và mẹ ơi, cái gì làm một cái ùm, tôi
văng vô giữa lòng tàu. Máu nhuộm đỏ cả mắt kiếng nón bay. Bàn tay phải của tôi
tê rần. Trong đống máu tôi còn thấy mất mẹ ngón tay giữa của mẹ rồi Má ơi. Mặt
tôi cũng sưng chù vù lên. Một vết miểng cắt xén gò má đẹp trai của anh-hùng
Gunship.
Trận tải thương này bay Dust-off
là Danh-con (5/69) cùng 2 hoa tiêu bị phỏng nặng cùng tôi về nằm chơi TSN, còn xạ
thủ chiếc đó thì lên bàn thờ ngồi ngắm gà khoả thân và nhang khói.
Sau đó Danh-con và 2 hoa tiêu giải ngũ,
còn tôi tiếp tục về phi đoàn đóng vai “người hùng bất đắc dĩ” cho trận Củ Chi 6
tháng sau đó.
Cú này nặng ghê lắm à nghen. Việt Cộng
lần trước không lấy được cánh tay Minigun của tôi, lần này chúng nhất định lấy.
Đ/u Tấn mới hover trên địa đạo là chúng đòi lấy cánh tay phải để bóp cò Minigun
của tôi liền. Một tràng súng nổ khiến tôi lại văng vô giữa lòng tàu. Tôi không
còn thấy cánh tay của mình đâu nữa hết. Rồi thì tui phê đi, nghe đâu có tiếng
kêu của ai đó vọng về bên tai.
Khi tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong Tổng
Y Viện Cộng Hòa vào sáng hôm sau, bên mình ngửi thấy mùi thơm phưng phức của Bà
Tá nào đó, đang vừa mò chim tôi vừa hỏi có đái được không. Tôi lắc đầu. Bà Tá
tay vẫn không rời nấng chim trong tay, miệng thì kêu y tá lại thông nòng
cho tôi đái. Mũi ngửi thấy mùi thơm phức và dưới sự mân mê của bàn
tay đàn bà làm tôi tỉnh hoàn toàn, lòng ngây ngất dù bị thông nòng đau thấu
trời xanh.
Tôi đưa mắt tìm cánh tay xem còn hay
mất.
Ôh, ôh...Tạ Ơn Trời Đất, Nam-Mô A-Di Đà
Phật, cánh tay tôi vẫn còn đây dưới lớp băng nhuộm đầy máu khô. Mấy
ngón tay vẫn còn nhúc nhích được. Tôi cảm thấy hình như nước mắt nóng bỏng
đang chảy dài dưới gò má....
(Để mai
viết tiếp nghe. Tôi nhất định viết bài này đăng báo để khiếu nại tới
BTL/SĐ3KQ đã đì tôi sát ván, cho đến ngày đứt phim vẫn còn mang cánh gà,
trong hồ sơ quân bạ cũng không hề có một cái huy chương làm thuốc, trong khi
bạn bè khoá 5/69 thì đã lên Th/s này, Th/s Nhứt kia.)
Thiệt chưa
từng thấy ai đi lính chiến đấu trong gần 6 năm trời mà không lên được một cấp
như tôi, hỏi sao tôi không thành một người lính bất mãn!
Cánh tay phải của tôi
từ bàn tay lên đến vai ghi đầy vết chiến tích của người hùng mà nhất định không
tàn phế.
Từ AK đến
trung liên nồi hằn hộc cày lên thân xác đứa con của Mẹ. Việt Cộng muốn mang về
làm chiến lợi phẩm rằng đã chặt được một thằng xạ thủ Minigun là bớt một thằng
rải thuốc rầy trên đầu chúng nó, nhưng đã hoàn toàn thất bại!
Nằm TYV Cộng
Hòa một tháng thì xuất viện, tôi mang cánh tay băng bột về lại Biên Hòa. Lúc
này thấy nhiều khuôn mặt mới của khóa đàn em về bổ sung quân số như Ninh-con,
Thanh-dễ-thương, Trường...vì Khoá 5/69 đã khuyết danh đi rất nhiều.
Danh-con đã
giải ngũ; Lộc-râu tử trận; Điệu và Tiên chuẩn bị đi Mỹ học hoa tiêu A37 (cũng
mừng cho tụi nó thoát kiếp dằn thùng), và tui sẽ ký xiệc-kuy rời phi đoàn về
TSN.
Trong
thời
gian này vết thương tay hành hạ tôi làm cả người nhức buốt không thèm
khát gì, kể cả gái. Hơn tháng trời nằm nhà rên rỉ, đến quá ngày tái khám
mà cũng không nhớ để bị báo
cáo đào ngũ!
Chiến
trường VN đến cuối năm 1973 đã trở nên khốc liệt. Tôi bị túm, mang
cánh tay băng bột vô QC Tân Sơn Nhứt chờ đưa đi quân lao. Ở đây
gặp thằng Thời 5/69 mình.
Thằng Thời
hồi ở quân trường Biên Hoà thường bị nhốt hầm cá sấu; nó bay vận tải,
tội sì-ke lại thêm tội gì đó nên mới bị bắt vô đây. Từ lúc vô quân trường thì
nó đã vang danh du đãng rồi.
Lúc tôi vô nó
đang là trưởng phòng, chuyên ăn hiếp đánh đập mấy đứa mới vào. Đứa nào có bao
nhiêu tiền nó lấy hết, lột cả vòng vàng hay đồng hồ đeo trên tay trên cổ;
Tôi là bạn cùng khoá bây giờ cùng hoàn cảnh tù đày, mà nó cũng nỡ
lòng chơm mất một sợi dây chuyền.
Thật là mắc
cở và tức giận có một kẻ như nó trong khoá mình.
Nó cướp tiền
anh em rồi chuyền ra ngoài mua sì-ke vô phê, vừa phê vừa kêu em út đá thằng này
hỏi tội thằng kia. Cũng may chỉ có tui là ngoại lệ. Tôi ngồi cú xụ ở một góc mà
ngó đám chúng nó đang bị ma quỷ hành hạ. Sau đó nó bị giải đi quân lao trước
tôi.
Bị nhốt ở QC/
TSN cả tháng chờ quân lao trống chỗ tôi mới bị đưa đi. Vô đến quân lao tôi có
để ý kiếm thằng Thời mà không thấy, chắc nó bị nhốt riêng.
Quân lao nhốt
hằng ngàn đào binh, sì-ke ma túy, hiếp dâm, cướp của giết người không phân
biệt, co rút nằm bên nhau.
Sĩ quan cùng
HSQ thì nằm tầng trên, Binh sĩ nằm tầng dưới và dưới đất. Sáng 8 giờ điểm danh
xong thì không thằng nào được vô phòng ngoại trừ SQ; Binh Sĩ thì cắt đi tạp
dịch; HSQ thì kiếm gốc cây nào ngồi đó mà ngủ gà ngủ gật, đến trưa lãnh cơm ăn
xong mới cho phép HSQ vô phòng nghỉ ngơi. 5 giờ chiều ăn cơm, 6 giờ tập họp
điểm danh phân phòng để nhét thêm đám cô hồn mới vô. .
Có một thằng
QC không biết tội chi mà bị tống vào đây. Cả quân lao như lũ khát máu làm dàn
chào thằng này, đấm đá từ ngoài cổng sắt vô tới phòng. Cho đến tối mà cũng
không tha, thằng nằm trên nó thì đá, nằm dưới nó thì đạp, bên cạnh thì đấm...Nó
bị hành hạ đến nỗi thằng trưởng phòng phải kêu tụi bây tha thứ nó để chút đức
cho con cháu. Thằng trưởng phòng cuối cùng lôi nó lên tầng trên HSQ giữ dùm.
Thằng QC bị
nhét nằm bên tôi, cả đêm chỉ nghe thấy nó thút thít khóc cho đến sáng.
Hai tuần sau
chúng tôi bị đưa ra Tòa án Quân sự.
Tôi được xử
tha bổng, vì lý do chiến thương, chứ dại gì đang lãnh lương, được ở nhà thì lại
ngu gì mà đào ngũ.
Xử án xong
tất cả bị đưa về lại quân lao. Thằng nào tội đào ngũ bị xử án thì bị nhốt riêng
chờ đi Lao công Đào binh.
Còn tôi thì
nghe nói sẽ được chở về nằm phè cánh nhạn ở Trại Sống Mới TSN. Mới nghe tên
trại tưởng đâu ngon, sau này mới biết là mình lầm.
(Mai tiếp
nghe anh em, bà xã đang wé.he.he....tôi chạy đây!!!)
Buổi
trưa
hôm sau tôi đang ngủ bị rệp cắn ngứa bả vai, ngứa cả cánh tay còn băng
bột mới giật mình thức giấc. Ngồi buồn loay hoay bắt rệp, lấy cái cây
nhỏ khều trong lớp băng bột vì nó trốn tuốt ở trong, bắt được con nào
nghiến răng bóp bẹp con nấy mà không quên chửi cha chúng, cái thằng nào
đày tao vô đây để tận cùng khổ nhục. Bỗng bên ngoài nghe tụi nó la ầm
lên:
"Về đời! Về đời! KQ về đời, TQLC về đời, SĐ5...về đời!”
Chữ về đời
nghe lạ hoắc. Thằng trưởng phòng đang ngủ cũng bật dậy la hùa theo:
"Há.há...KQ về đời, về đời. Thằng nào về đời thu xếp đồ đạc lên văn phòng
nghe."
Nó nhào đến
bên tôi, xà xuống thật lẹ: "Ê, bạn KQ tôi ơi, về đời kìa. Còn cái gì ăn để
lại cho em út đi!" Tôi một tay xếp đồ đạc sẵn
bên chân, hất cái giỏ đồ ăn cho nó. Nghĩ tới thằng QC bên cạnh nó
đang tạp dịch không có ở đó, tôi giật cái giỏ đồ ăn lại lấy cái lon sữa
Guigoz đựng mắm ruốc xào sả nói để cho thằng QC, tội nghiệp nó không có
ai thăm nuôi.
Thôi, chúc may mắn nghe. Thằng trưởng
phòng bắt tay tôi từ giã. Tôi thảy cái túi vải đựng đồ cá nhân xuống sạp dưới,
một tay lần bậc thang gỗ nhảy xuống đất, rời khỏi chambre chạy lên văn
phòng.
Mỗi chiều thứ bảy các quân chủng lên
lãnh tù tha bổng trả về, nên không khí quân lao có phần xôn xao nhộn nhịp.
Những đứa đang tạp dịch nghe tin báo chạy rần rần về phòng thu xếp
quần áo. Tôi đi đến văn phòng thì đã có một số được
thả đang tập họp đứng đó, đứa nào đứa nấy mặt mày hớn hở,
vừa hút thuốc vừa ba hoa chích choè đủ thứ chuyện. Tôi thấy xe GMC của TQLC,
Nhảy Dù, ĐPQ, KQ, HQ đủ binh chủng đậu hàng dài bên hàng rào cổng
sắt. Xong mọi thủ tục, tụi tôi tất cả 5 thằng KQ theo một Hạ sĩ già cầm danh
sách ra xe. Chiếc Dodge 4 màu xanh lam như màu trời xanh đang chờ tôi trở
về. Xe về đến TSN, trong lúc xuống xe chúng tôi hỏi có bị nhốt trong Trại Sống Mới không. Viên
Hạ sĩ già lắc đầu nói cho mấy ông về nhà thứ hai lên trình diện, mỗi
ngày điểm danh chờ đi đơn vị.
Chúng tôi vô văn phòng quản trị chờ
lấy giấy phép, rồi mạnh thằng nào thằng nấy chạy ra cổng Phi-long.
Sàigòn đẹp lắm Sàigòn ơi
Sàigòn ơi...
Những Ngày Cuối Cùng Đời Lính
***************************
Thứ hai tôi vô lấy giấy xuống bệnh viện
tái khám cánh tay. Bệnh viện KQ/TSN hình như chỉ còn có một ông bác sĩ.
Ổng là Thiếu tá, tên gì lâu quá rồi tôi không còn nhớ nữa, chỉ nhớ khuôn mặt y
rất dễ ghét khi xem hồ sơ bệnh của tôi. Ổng hứ một tiếng thật lớn rồi nhìn vết
thương bắp tay của tôi đã bị Vẹm lấy mất cái bắp, bây giờ chỉ còn lại
một vết dài đỏ hỏn. Y nhìn tôi thù hằn y như là tôi mới giựt đào của chả, rồi gằn
giọng trách móc tôi cố tình làm hư cánh tay. Tôi tức lắm nhưng không
dám nói gì. Ổng ngồi đây an toàn quá, trong khi tôi thí mạng cùi trên chiến
trường, bị VC bắn gần chết mấy lần!
Hắn nói với viên y tá bên cạnh cắt bột cho
tôi, rồi cho đi TYV Cộng Hòa tập vật lý trị liệu 14 ngày trở lại tái khám, rồi
thì trả về SĐ đi bay tiếp.
Tôi hỏi viên bác sĩ tại sao tôi
không được ra Hội đồng Quân y để được duyệt xét vết thương
này có được giải ngũ không. Hắn nói không cần, cánh tay trái của anh còn
có thể bóp cò Minigun, về bóp tiếp đi!?!?
Mẹ
họ, nói thúi không chịu được. Bóp cò điện Minigun thì nhẹ nhàng, nhưng
khi load Rocket vô ống phóng thì một thằng còn có tay rưỡi như tôi sẽ
làm sao?
Ui cha, cuộc đời cơ phi của tôi bắt đầu
đen tối. Tôi chắc rằng sẽ bị đưa ra Đà Nẵng hay Pleiku gì đó. Đà Nẵng thì có
anh của tôi ở Phi đạo 213, ổng nói mày ra đây thì sẽ lên chức Tr/s I liền, nhưng mà là Cố Tr/s I.
Còn Pleiku có thằng em SQTĐ mới ra trường, đóng ở kho xăng
đêm ngày nhìn mây mù mà khóc nhớ SG.
Mình ở gần Dốc Sỏi quen rồi, đi xa sẽ nhớ
sẽ thương, rồi Sàigòn tôi để em lại cho ai?...
Tết 1974, anh em cũng biết, chiến trường
VN đang bị CS tràn ngập. PĐ231 có thêm Sum và Ngọc-mát (bay gunship), sau này thì
thằng Hải bay cho Ủy hội Quốc tế (máy bay sơn màu sọc cam), Khóa 5/69 mình
có thêm 3 đứa nó tử trận. Cái Tết đó lệnh cấm trại 100%, ai vắng mặt
48 tiếng đồng hồ đều bị báo cáo đào ngũ. Tôi tức khí chơi luôn
cả tuần lễ rồi lững thững đi vô quân lao lần thứ hai. Hết cứu!
Cũng còn chút may mắn là tòa án quân
sự chỉ xử phạt tôi một năm tù treo.
Cú này về là bị tống vô Trại Sống
Mới. Nghe nói những thành phần vô kỷ luật như chúng tôi tất cả sẽ cho giải ngũ
hết, sau lại có tin nằm chờ đó mà ra Bộ binh.
Vô Trại SM thì y chang sân Bắc Tiến ở Biên
Hoà khi xưa. Cũng cái sân cát trắng, trước mặt dãy barrack gồm 2
trung đội. Một trung đội sì-ke khoảng năm sáu chục đứa, một
trung đội tụi này cũng bằng ấy quân số. Thằng nào mới vô thì 100 vòng
chào sân, móc giò, hít đất, nhảy cóc...ôn lại bài học cũ quân trường cách đây 6 năm.
Trung đội sì-ke thì phơi nắng Cơ bản thao diễn cho đến chiều ngoài
hai bữa ăn. Tối tối sinh hoạt tại phòng, ca hát om xòm đến 9 giờ đêm
điểm danh lần nữa rồi tan hàng đi ngủ.
Mỗi tuần đều có kêu đi đơn
vị: Binh nhì Nguyễn văn A SĐ5KQ; Hạ sĩ Lồi Văn Trê SĐ1 KQ; Binh nhất Trần Văn
Sáu SĐ18BB; Trung sĩ Lý Hoài Tống SĐ1KQ Đà Nẵng...nghe kêu tên
như được một lần nữa về đời.
Tôi chạy lên nhận sự vụ lệnh
thì...không phải, không phải, ông đào ngũ 2 lần...không phải, cái SVL
này là của lần trước. Thế là tịt ngòi. Đào ngũ 2 lần là chờ ra Bộ
binh ông ơi.
Ui, thì cuộc đời mình đã đen như mõm
chó thì đành chịu. Anh hùng có sức chơi có sức chịu...
Nằm ở Trại SM gần hai tuần thì họ cho
tôi biệt phái ra gác cổng bên ngoài. Mỗi sáng những nào là SVSQ bên Mỹ về
nước, những khóa sinh mới mãn khóa chờ đi đơn vị...đều qua cổng gác
của chúng tôi. Nằm biệt phái ở đây thì xuống ca được về nhà,
nhưng nếu bị QC Quân Trấn bên ngoài bắt được thì sẽ vô ở luôn
TSM không được biệt phái nữa. Đêm đó ca gác của tôi, khoảng 9 giờ tối
thì thấy Tân-ngố với hàng hàng lớp lớp ở Đà Nẵng rút về TSN.
Qua ngày hôm sau đến Pleiku. Ông anh
tui cũng vậy, chạy chân đất rượt chiếc C-130 cuối cùng mới
về được SG với vợ con. Ôi thì sáng sớm hôm sau sao mà loạn. SVSQ bên Mỹ bị
trả về nước, Đà Nẵng, Pleiku....rồi Phan Rang, Nha Trang chạy hết về đây.
Câu lạc bộ muốn vô mua ly cà phê phải đợi cả tiếng.
Tôi gác cổng xét giấy tờ mệt nghỉ:
-Ê, ê, căn cước quân nhân
của ông đâu xin cho tui xem...Đ/u xin xuất trình căn cước...Thiếu
tá...ơh.ơh...thiếu tá Thành?
Xét phải Thiếu tá Phi Đoàn Phó của tôi làm tôi
giật mình. Ông ta mặc bộ đồ vàng vừa ở Mỹ về. Ổng hỏi sao
anh đứng gác ở đây, bộ Biên Hòa mất rồi hả?...
Ah, dạ không phải, em bị tội đào ngũ
chờ đi Bộ binh, biệt phái ra đứng gác ở đây...
Tân Sơn Nhứt những ngày cuối cùng trong
mắt tôi thật tội nghiệp, nó nháo nhác như đàn gà con lạc mẹ.
Tôi từ giã Không Quân ra SĐ25BB mà lòng
chán ngán.
Sáu
năm máu lửa, bị thương hai lần, máu nhuộm đầy màu áo quân chủng, bây
giờ bị tống ra ngoài như một thằng bệ rạc, với cấp bậc y chang như hồi
mới vào lính!
Rời khỏi Hốc Môn BTL/ SĐ25, tôi
cầm sự vụ lệnh thay vì xuống Trung Đoàn trình diện thì dông về nhà
luôn. Vô tới đầu ngõ, thấy má tôi đang ngồi ngoài hiên phụ giúp
may đồ tang cho một gia đình người láng giềng có ông già mới
mất đêm qua. Tôi tới gần liệng cái sac-marine hù bả một cái, làm bả giật
mình. Má tôi ngạc nhiên nhìn thằng qúi tử hỏi sao nữa đó con?
Tôi nói Tây-Ninh mất rồi, còn đơn vị đâu
mà trình diện...
(Chấm hết!)
Subscribe to:
Posts (Atom)





