Thursday, December 28, 2017

PHÂN ƯU cùng người anh thân thiết NGUYỄN TIẾN THÀNH --Trường sơn lê xuân nhị

Anh Thành thân mến:
Ngày mai
là thánh Lễ Cầu Hồn cho hiền thê của anh, Elizabeth Võ Thị Anh tại Houston Texas.  Chú út không tham dự được nhưng xin gởi lời cầu nguyện đến cùng anh chị và gia đình... 

Hôm đọc được tin Chị, người vợ yêu dấu, người bạn đời của anh suốt mấy chục năm nay đã ra đi, chú út đã tính gọi cho anh từ lúc sáng sớm để chia buồn, nhưng không dám vì sợ anh còn ngủ.  Trong sở ngày hôm ấy, lòng dạ em thấy buồn buồn, cứ nghĩ đến vợ chồng anh từ những ngày anh em mình mới quen biết nhau từ cuối thập niên 80, những ngày còn bừng bừng sinh khí của tuổi trẻ, những ngày rộn ràng của tờ báo Ngàn Sao và Đêm Không Gian…
Trước sau em chỉ được gặp chị có hai ba lần.  Lần đầu, lúc em qua Houston dự Đêm Không Gian, cư ngụ tại nhà anh mấy ngày.  Lần thứ hai và lần thứ ba cũng tại nhà anh, khi đến đón anh đi nhậu.
Chỉ gặp chị có vài lần nhưng sao em thấy mến chị quá.  Chị hiền lành, không nói nhiều, chỉ ngồi trên ghế nhìn chồng cùng bạn bè chồng vui vẻ.  Hình như, hạnh phúc của chồng là hạnh phúc của chị, niềm vui của chồng là niềm vui của chị, tiếng cười của chồng là tiếng cười của chị.
Chị xứng đáng mang danh một người vợ đảm đang khéo léo, một người mẹ hiền…
Nhưng, những ngày vui ngắn ngủi đó đã qua mau.  Quá mau.  Mau hơn chúng ta tưởng…
Sức khỏe chị thay đổi nhanh chóng,  ngày một suy yếu.  Nhưng chị được may mắn xiết bao khi có được một người chồng luôn luôn ở bên cạnh chị, chăm sóc cho chị, lo từng miếng cơm manh áo.  Không phải một ngày, một năm, hay một chục năm, mà hằng mấy chục năm trời, bắt đầu từ những ngày khi mới yêu nhau, khi hai mái đầu còn xanh, qua những thăng trầm thay đổi của cuộc đời, những giây phút huy hoàng cũng như lúc tăm tối, qua những nụ cười hay tiếng khóc, cho đến lúc cả hai mái đầu đều bạc, con cái nên thân nên người rồi cất cánh ra đi, anh luôn luôn ở mãi bên chị. 
Anh luôn luôn ở mãi bên chị như gió không thể nào bỏ mây, như chúa Sơn Lâm không thể bỏ rừng, như Phượng Hoàng không thể nào bỏ núi, như đáy linh hồn rướm máu của người phi công lưu lạc, luôn luôn ấp ủ, không thể nào bỏ được không gian, những vùng trời tuy bập bùng lửa đạn nhưng thân thiết và đầy oanh liệt…
Không quân danh tiếng muôn đời là danh tiếng ở những giây phút này đấy, anh Thành ạ.  Mấy chục năm trời thật là oanh liệt mà anh đã sống qua.  Chuyện này con cái anh biết, anh em bạn bè biết…
Hôm qua nói chuyện với anh, giọng anh vẫn bình thản—bình thản như bao nhiêu năm qua, anh đã âm thầm lo lắng cho chị, không một lời thở than, không một lần kể công, và anh bảo:  Anh là phi công khu trc mà chú út, còn bom dưới cánh và còn xăng thì đâu có b mc tiêu mà v được.”
Ôi, oanh liệt thay, lời nói rất là đơn giản nhưng chân tình của một phi công khu trục QLVNCH.
Xin chia buồn với anh, anh Thành.  Anh vừa làm xong một chuyện lớn nữa của  đời mình.  Một chuyện lớn trong nhiều chuyện lớn khác trong đời mà anh đã làm.  Anh rất đáng hãnh diện là một phi công khu trục của QLVNCH.
Nguyện xin linh hồn chị được hưởng phúc trên Thiên Đàng.
Quý mến anh chị vô cùng,
 
Chú út 114 và gia đình
Viết cho một Phượng Hoàng F-5, bỗng dung trở thành cô đơn nhất mùa Giáng Sinh năm nay, 2017…
Đại diện gia đình bạn bè và anh em:
Lê Xuân Tâm, Nguyễn Lập Đông, Lý Tống, Nguyễn Khoa Lộc, Nguyễn Đình Toàn, Phạm Thiên Lý, Nguyễn Văn Thành (Austin)
Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông... (NBH)
Truong Son Le Xuan Nhi
tslxnhi@aol.com

No comments:

Post a Comment

Note: Only a member of this blog may post a comment.